Tên nước không những có nguồn gốc lịch sử, văn hóa mà còn phản ánh tương quan lực lượng của đấu tranh chính trị, đấu tranh giai cấp.

Trong giai đoạn xã hội phong kiến các quốc gia, chính thể được hình thành chỉ có tính chất dân tộc, lãnh địa, lãnh chúa, quân chủ mà không đại diện về mặt chính trị cho một giai cấp nào. Vì vậy tên gọi một quốc gia với tư cách là một nhà nước chính thể chính trị đại diện cho dân tộc chỉ được hình thành sau cuộc Cách mạng tư sản. Có thể khẳng định điều đó là vì khi phương thức sản xuất tư bản chủ nghĩa ra đời, phá vỡ nền kinh tế tự cung, tự cấp, lãnh địa hình thành kinh tế thị trường. Nhằm xây dựng phương thức sản xuất mới giai cấp tư sản tiến hành cuộc cách mạng đấu tranh giành quyền lực với giai cấp địa chủ. Bước ngoặt cách mạng này tạo nên quá trình hình thành dân tộc, thông qua sự chuyển hóa cơ cấu giai cấp, phân chia lãnh thổ, lợi ích kinh tế, kết hợp sự giao lưu văn hóa, truyền thống giữa các cộng đồng người tạo nên chính thể. Hầu hết các nước đi theo con đường tư bản chủ nghĩa hiện nay đều lấy các tên gọi gắn với cụm từ “cộng hòa”, “dân chủ”… Điều này phản ánh rất rõ tương quan lực lượng trong cuộc đấu tranh cách mạng của giai cấp tư sản đối với giai cấp địa chủ, phong kiến và kết quả của cuộc đấu tranh đó là thắng lợi thuộc về giai cấp tư sản. Thể chế chính trị “cộng hòa”,”dân chủ” thuộc bản chất của chế độ tư bản trong sự đối lập với bản chất “chuyên chế”,”độc tài” của chế độ phong kiến. Tất nhiên “dân chủ” ở đây là dân chủ tư sản.
Ở một số nước, trong cuộc đấu tranh chính trị giữa giai cấp phong kiến và giai cấp tư sản, mặc dù về cơ bản thắng lợi thuộc về giai cấp tư sản, nhưng tương quan lực lượng thực tế lúc lập chế độ tư sản đã dẫn đến chế độ quân chủ lập hiến, do đó, tên nước thường có gắn với từ “vương quốc” như “Vương quốc Anh”, “Vương quốc Thái Lan”…
Comments[ 0 ]
Post a Comment